Chap 2 :
[10 năm sau]
Mày lại muốn kiếm chuyện sao, lần này thì là gì nữa, tụi bây rãnh lắm
hay sao mà mò đến hoài vậy" tiếng của 1 đứa con gái mắc áo thun ôm ,
chiếc quần sọc ngắn và áo khoác tay lửng phía sau có chiếc nơ bảng bự
xinh xắn.
" Tao không phải đã cảnh cáo mày rồi àh, sao mày dám bỏ bùa anh Minh hotboy A6 của tao, con quỷ kia" Đứa đầu đàn lên tiếng.
" Thằng đó là đứa nào tao không quen , cũng cóc cấn biến đến , mày nghe rõ chưa"
Một đứa con gái bên cạnh người vừa lên tiếng bước lại từ phía sau , tay
cầm chiếc túi xách màu tím , mặc bộ đồ liền hở vai dạng quần ngắn.-"Mày
giữ không nổi ah2, sao không mua gồng mà gồng nó lại cho khỏi chạy lanh
quanh , phá làng phá xóm. Về mà dạy nó lại đi, lũ rỗi hơi, đi thôi Nghi
, tụi mình còn phải đến đó nữa".
"Ừmh..m"- vâng đây chính lá tiếng nói trong trẻo đáng iu của Lưu Nhã
Nghi của chúng ta. Nhỏ vênh váo lúc nãy nổi điên thét lên -"Mẹ, tao bảo xong chuyện ah`, mày vừa mới nói gì , mày gọi anh Minh của tao là gì hả?"
" Gì Phương nhỉ" nó giơ tay sờ cằm ra vẻ như đang nghi nghĩ gì đó , chợt nó búng tay cái chóc-"Ah.h...đúng rồi, chó , đúng rồi là chó, mày kh6ong phải điếc chứ, tụi tao nói thằng gì ấy ấy của mày là chó đó được chưa, giờ tao đi đây"
Nó nói xong xoay lại khoác vai nhỏ Phương lôi đi. Con kia như núi lửa
đã chạm động bùng nổ nhào đến phía tụi nó mà cũng không quên gọi đồng
bọn -"lên tụi bây"
Nhưng nó nhanh hơn , đẩy Phương qua một bên -" Mày ngồi đây chờ tao tí, tao giải quyết nhanh lắm.
"Uhm , nợ mày ghi giờ thì trả nhanh đi "- Phương
"OK! girl"
Vừa dứt lời nó quay sang nhảy lên đá một vòng làm 2 đứa chạy đầu lãnh trọn cú đá té xuống, ngã ra sau đè lên 3 đứa phía sau.
" Quá đỉnh"- Phương
" Tao mà," Nó quệt tay lên mũi cười đắc thắng.
Tụi kia gượng dạy " Xông lên đánh nó tụi bây" và cứ thế 1 chọi 5. Đạp ,
đá , đấm, bấu, ầm ầm tới tấp với nhau. Đột nhiên con đầu đàn lùi ra tay
móc phone gọi ai không bít sau đó miễm cười 1 cách nham hiểm. Chưa đầy
,2 phút sau ,ở đâu sau con hẻm nhỏ lần lượt 3,4 thằng con trai ăn mặc
lượm thượm, tóc vàng -xanh-đỏ bước đến, thấy đồng bọn đả tới tụi con
gái vội ngưng đánh ( nói chính xác hơn là bị đánh) rút về, sau khi bị
nó quật như cái mềm rách.
Một trong 4 đứa con trai chỉ tay về phía nó
"Em bảo đứa này ah`, xinh quá anh không nỡ"
" Vậy sao, anh thích thì chơi nó đi , em tặng đấy " con kia cười đểu.
Phương tức đừng dạy sau khi nghe thấy thế-" Con Quỷ , mày đòi chơi ai hả"
" Ai chà 1 em nữa, xinh đáo để, nhìn ngon ra phết"- một tên khác bước
lên vừa nói vừa nhìn Phương . Nhìn lên nhìn xuống một cách thèm thuồng
làm cho nhỏ Phương điên lại còn điên thêm nữa.
Biết tình con bạn nóng nảy, thiều kiềm chế . Nó dan tay cảng-" Mày ngối yên đó , chuyện này tao lo được"
"Nhưng..."-Phương
"Tao bảo ngồi chờ tao"
Dứt lời nó đấm thẳng vào mặt thằng vừa nhìn lên ngò xuống con
Phương-"Nói ai thì được , Xúc phạm bạn tao tụi bây gan cũng to nhỉ"
" Mẹ , con quỷ cái, chơi nó cho tao"
Thế là lần này không còn 1 chọi 5 nữa mà là 1 chọi 9 . Lúc đầu mấy đứa
con gái sung sức, khí thế nhưng chỉ sau 5 phút thì tụi nó chết như ngã
rạ chỉ còn con đầu đàn và 4 thằng . Một thằng lãnh cú đánh vào bụng,
thằng này dọng - nó né, một thằng nữa lại được thưởng cái đạp vào chỗ
khá nhạy cảm.
" Má, con di~"
Bất ngờ sau lưng nó một thằng nắm áo nó khéo làm rách một đường không
lớn nhưng đủ để lộ ra làn da trắng nõn nà quanh vùng eo của nó. Điều
này càng làm lũ dê già đó hăng hơn . Nó thì như lên cơn rồi, thế
nhưng...
Phương nãy giờ ngồi ngoài xem, khi thấy tới cảnh con bạn bị giật rách
áo , Phương khích động , mặt chuyện sang đỏ vì giận dữ. Mặt hiện lên
chữ "Mù võ" vẫn thí mạng quay qua quay lại nhặt cây gỗ nhàu tới quất
cho thằng vừa thực hiện xong hành động đó " cốp"
Phương như điên tiết lên đập tới tấp , thằng kia vì bất ngờ bị đập từ
phía sau né kh6ong kịp nên khụy xuống ôm lấy đầu . Phương vẫn không
thôi ngừng tay, quất khí thế. Cả bọn ( trừ nó) quay lại nhìn sững sờ
lẫn sợ hãi.Máu bắt đầu đổ nhưng con Phương vẫn không ngừng, vừa dứt
Phương quay sang nên cho thằng bên trái 1 gậy, quá bất ngờ thằng này
cũng ko né kịp (ai biểu , lo nhìn chi ) Amen!!! thề có chúa , lại 1 thằng nữa lãnh trọn cơn điện này .
Tụi nó tím tái mặt mày bỏ chạy , chỉ tội cho 2 thằng còn lại . Một nằm
bẹt dưới đất gần như đã chết, một đang vẫn còn lãnh đòn của Phương .
Thấy tình hình nằm ngoài dự tính của nó , liền kéo Phương lại ghì chặc
tay nhỏ
"Bình tĩnh lại đi, tao không sao , mày mà còn thế chắc nó chết thiệt đó"
Lúc đầu còn cự nự , nhưng 1 hồi Phương cũng dần vơi đi cơn điên-" tụi bây may mắn đó".
Thế là 2 thằng dù chạy không nổi nhưng vẫn bàn sống bán chết lếch đi.
Nó quay qua nhìn con bạn hỏi-" Hôm nay mày sao vậy, lâu lắm rùi tao mới
thấy mày điên đó, mấy lần trước cùng lắm là mày quất tứ phía không nhắm
đối thủ mà, sao lần này mày ra tay mạnh dữ vậy"
Phương biết hành động mình hơi thái quá nên -" Ờ ...ừ.. tao khi thấy nó khéo áo mày , làm tao nhớ đến chuyện đó"
hiểu con bạn nó-" Mày vẫn còn ám ảnh chuyện đó à. Tao xin lỗi nếu không có đóng lộn xộn này thì mày cũng không bị như thế"
Phương vỗ vai nó-" Mày điên à, nếu là mày thì cũng điên lên đập tụi nó thôi"
Nghe đến đó nó bật cười -" Ha...Ha...Ha...., chắc vậy nhưng tao nghĩ tao nhẹ tay hơn mày, nhìn mày vậy đố ai biết mày "Mù Võ" Phương nhỉ "
Biết bị nói xỏ Phương nhảy xổng lên người nó, nên cho nó vài ba cái cốc cốc vào đầu -" ghẹo tao nè... đứng lại .."
Nó thì né qua né lại . Sau một hồi, Phương đưa nó chiếc áo vừa mới đốp
được của mình ( dù tiết đức ruột nhưng cũng không thể để nó mặc vậy mà
về) , rồi hai đứa đi đến đó.
Tụi nó không ngờ hành động củ mình đã bị 2 thằng con trai chừng kiến tự
A---->Z . Một nụ cười bí hiểm, một nụ cười thích thú chợt hiện lên
sau ngỏ khuất của con hẻm đó.